Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2012

BÀI VIẾT


Hạnh phúc đời thường

Cảm nhận hạnh phúc giữa đời thường
Sáng Chúa Nhật ngày 12.08.2012, anh em chúng tôi có dịp đến Mái Ấm Thiên Ân, tọa lạc ở số 122 Nguyễn Ngọc Nhựt, phường Tân Quý, quận Tân Phú, Tp. Hồ Chí Minh. Nơi đây có những con người với những hoàn cảnh rất đặc biệt: họ là những người khiếm thị. Dù vậy, những tia sáng ấm áp  nhạy cảm yêu thương và hy vọng vẫn toát lên từ trong sâu thẳm tâm hồn họ. Nơi những con người ấy, anh em chúng tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc giữa đời thường.
Bạn thân mến, sống trong cuộc đời ai cũng đi tìm cho mình hạnh phúc. Thế nhưng, hạnh phúc là gì? Cuộc sống với muôn màu muôn vẻ, vậy đâu là hạnh phúc đích thực cho con người?  Bạn và tôi đã từng cảm nhận hạnh phúc giữa đời thường bao giờ chưa?
Hạnh phúc giữa đời thường là khi biết sống bởi những điều đơn giản
Anh tôi có lần tâm sự: “Cha mẹ hai đứa cháu của mình đi làm tăng ca tới tối mới về. Tụi nó đi học không có người đưa rước. Mình muốn về quê để làm công việc này thay cho cha mẹ nó. Thật tội nghiệp.” Anh tôi là người sống rất đơn giản. Đơn giản trong cách ăn mặc. Đơn giản trong cách giao tiếp. Đơn giản trong nghề nghiệp mà anh chọn là tham vấn viên thiện nguyện cho những thân chủ bị nhiễm HIV. Bởi vậy, hạnh phúc giữa đời thường mà anh chọn cũng thật đơn giản biết bao. Anh nói: “Mình thích một cuộc sống an nhàn. Đôi lúc muốn về quê đi dạy giáo lý phục vụ Chúa, giáo xứ và Giáo hội như năm xưa.” Ngẫm nghĩ mới thấy anh đã xác định rất rõ niềm hạnh phúc cho cuộc đời mình. Hạnh phúc bởi những điều đơn giản và bình thường.
Thế nên, Albert Camus mới đúc kết trải nghiệm cuộc đời bằng câu nói ngắn gọn:“Nhưng hạnh phúc còn là gì ngoài sự hài hòa giản đơn giữa một người và cuộc sống của anh ta.” Thật vậy, chúng tôi đã cảm nhận được niềm hạnh phúc của những con người nơi mái ấm Thiên Ân. Hạnh phúc thật đơn giản và bình thường qua những nụ cười, ánh mắt, qua những lời ca tiếng hát hay những khoảnh khắc thinh lặng riêng tư trải nghiệm đời mình. Bữa ăn trưa của chúng tôi cũng thật đơn giản. Mỗi người chỉ có một tô bò kho và mấy miếng mít tráng miệng. Dù vậy, mái ấm Thiên Ân vẫn chan hòa sự ấm áp và hạnh phúc. Hạnh phúc khi được ngồi ăn chung. Hạnh phúc khi được hỏi thăm chuyện trò. Rất thân thiện và hòa đồng.
Dù vậy, cuộc sống đâu đơn giản như ta nghĩ bao giờ. Phần đông con người hiện đại hôm nay đâu dễ gì lựa chọn cho mình những điều đơn giản bình thường? Vậy khao khát những gì?
Hạnh phúc là biết chấp nhận những gì mình đang có và làm những gì mình yêu thích
Publilius Syrus từng nói: “Không ai hạnh phúc nếu không nghĩ mình hạnh phúc.” Vì thế, hạnh phúc là khi con người ta biết chấp nhận những gì mình đang có. Dù vậy, con người vốn không bằng lòng với những gì mình có bao giờ. Có tiền lại muốn có thêm tiền. Có tiền lại muốn có thêm quyền v.v… Thế nhưng, cuộc đời này đâu có gì là trọn vẹn tuyệt đối bao giờ. Con người ta vẫn không thấy thỏa mãn. Hạnh phúc giữa đời thường cũng thế thôi. Bởi vậy, nhà hiền triết Sol Gordon mới có câu: “Hạnh phúc trên đường đi chứ không phải ở cuối đường.” Thật vậy, hạnh phúc hệ tại ở cảm nhận biết chấp nhận của mỗi người.
Não trạng của phần đông con người hiện đại hôm nay luôn lựa chọn cho mình một công việc thật nhiều tiền. Tuy nhiên, thực tế luôn có ngoại lệ. Có những người thích chọn cho mình những công việc thầm lặng như quét rác, bán vé số, bán hàng rong, hay nhân viên xã hội v.v… Điều cốt lõi miễn sao đó là những công việc mà họ cảm thấy yêu thích. Càng đam mê với công việc càng hăng say làm việc hiệu quả. Vì thế, anh em chúng tôi cũng không ngoại lệ. Đến với mái ấm Thiên Ân, công việc của chúng tôi chỉ là giảng dạy, sinh hoạt trò chơi, thăm hỏi những bạn trẻ khiếm thị. Thật đơn giản. Dù vậy, nơi đây vẫn ngời lên trong tâm hồn chúng tôi một niềm hạnh phúc chan chứa lòng người như Henry Drummond đã cảm nhận trong đời: “Hạnh phúc… là cho, và sống vì người khác.” Quả thật, cuộc sống này còn có biết bao những con người bất hạnh hơn chúng ta rất nhiều.
Đi tìm hạnh phúc tuyệt đối cho cuộc đời
Bạn thân mến, có bao giờ chúng ta đặt câu hỏi hanh phúc tuyệt đối cho cuộc đời của mình là gì chưa? Quả thật, con người là thụ tạo thật mỏng giòn. Hạnh phúc thật mong manh. Vậy đâu mới là hạnh phúc tuyệt đối cho cuộc đời mỗi Kitô hữu chúng ta? Điều này đã được Chúa Giêsu nhấn mạnh trong “bài giảng trên núi” cách đây hơn hai ngàn năm. Bài giảng này xoáy sâu vào Tám Mối Phúc Thật như là kim chỉ nam dẫn mỗi chúng ta đi về niềm hạnh phúc thật. Phúc cho ai có tâm hồn nghèo khó. Phúc cho ai hiền lành và khiêm nhượng. Phúc cho ai xây dựng hòa bình vì lẽ công chính v.v… Tất cả đều quy về Thiên Chúa là cội nguồn hạnh phúc bất tận cho con người.
Vậy, bạn và tôi cần phải làm gì để cảm nhận được niềm hạnh phúc thật sự ngay trong giây phút hiện tại đời mình?
Raphael Trần Dương Tuyển
(Nguồn: giaophanmytho.net)

BÀI VIẾT


GIÁO XỨ CHÁNH TÒA GIÁO PHẬN MỸ THO
MỪNG LỄ ĐỨC MẸ HỒN XÁC LÊN TRỜI,
BỔN MẠNG THỨ HAI CỦA GIÁO XỨ
15.08.2012

Như thông lệ hằng năm, vào ngày 15.08.2012, Lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời, Nhà thờ Chánh Tòa Giáo phận Mỹ Tho đã long trọng mừng lễ Bổn mạng Thứ hai của Giáo xứ. Vào lúc 17g45, Cha sở Giacôbê Hà Văn Xung đã chủ sự thánh lễ, đồng tế với ngài có các phó: Cha G.B Nguyễn Nhựt Cương, Cha Phêrô Phạm Bá Đương, và Cha Phêrô Trần Trọng Khương. Số giáo dân tham dự thánh lễ vào khoảng 800 người.
Thánh lễ bổn mạng diễn ra trong bầu khí phụng vụ đượm sắc thái vui tươi, với những bài hát ngợi khen và chúc tụng Đức Maria hiển vinh lên trời. Thánh lễ được khởi sự với bài hát nhập lễ “Mẹ về trời” do ca đoàn Chánh Tòa hợp xướng, trong khi đoàn đồng tế từ phòng thánh tiến ra bàn thờ. Cha chủ tế xông hương bàn thờ, sau đó, nói lời chúc mừng Bổn Mạng thứ hai của Nhà thờ và Bổn Mạng của một số giáo dân. Thánh lễ bắt đầu với nghi thức sám hối.
Trong Bài đọc 1, sách Khải huyền trình thuật việc thị kiến của thánh Gioan Tông đồ về cuộc tranh hùng giữa thiện - người nữ là Mẹ Maria và ác - con Rồng hoả ngục. Con Rồng lớn màu đỏ là sức mạnh của thần dữ đã không thể tiêu diệt Con Trai của Người Nữ là Đức Kitô. Sau hết là bài ca chiến thắng: ơn Cứu độ, quyền năng và vương quyền của Thiên Chúa đã toàn thắng sự dữ. Tiếp đến trong Bài đọc 2 thánh Phaolô đã chỉ cho các tín hữu Côrintô thấy rằng: cuộc chiến thắng thần chết của Đức Kitô chính là hoa quả đầu mùa được hiến dâng lên Thiên Chúa. Nhờ đó, chúng ta hy vọng được sống lại để cùng chia sẻ sự phục sinh của Người.
Để mở đầu cho phần giảng lễ, Cha chủ sự đã miêu tả lại việc rước kiệu Đức Mẹ trong ngày này ở một số thành phố của nước Ý. Những cuộc rước kiệu đó đã mô tả lại hành trình của Đức Maria ở trần thế, và sự hiển vinh khi được Chúa đưa lên trời cả hồn và xác. Việc rước kiệu đã giúp những tín hữu tại nơi đó một niềm xác tín về tín điều này. Cha cũng giải thích thêm rằng: theo Đức Piô XII và các nhà thần học thì đặc ân “Hồn và Xác lên trời” của Mẹ, là do thiên chức làm Mẹ Thiên Chúa và Sự đồng trinh trọn đời. Mẹ đã dùng cuộc đời dương thế của mình để sống phù hợp những đặc ân được lãnh nhận. Và Cha cũng giúp cộng đoàn nhận ra việc cần thiết phải bắt chước Mẹ trong cuộc sống này; chúng ta cũng đã nhận nhưng không những hồng ân từ Thiên Chúa, nhưng chúng ta đã không dùng chính cuộc sống của mình để đáp trả hồng ân của Thiên Chúa. Cuối cùng, Cha kể về câu chuyện tin tưởng vào Mẹ Maria của nữ vận động viên người Ethiopia - Meseret Defar - trong Thế Vận Hội Luân Đôn 2012 vừa qua; cô ấy đã làm dấu thánh giá khi xuất phát và hôn ảnh Mẹ hằng cứu giúp khi đoạt huy chương vàng. Cha khuyên cộng đoàn hãy phó thác cuộc đời của mình vào bàn tay yêu thương của Mẹ. Thánh lễ tiếp tục như thường lệ.    
Thánh lễ kết thúc vào lúc 18g50. Cộng đoàn ra về trong an bình.
Trong cuộc sống hôm nay, chúng ta cũng đang đi lại những chặng đường của Đức Mẹ: có cả Sự Vui, Sự Thương, Sự Mừng, và Sự Sáng. Vậy chúng ta hãy dâng lên cho Mẹ những niềm vui, nỗi lo âu, nhữnggiọt mồ hôi, và nước mắt với tâm tình phó thác và cậy trông.

Hoài Bão

Thứ Hai, 13 tháng 8, 2012

BÀI VIẾT


VỀ LẠI QUÊ HƯƠNG

Bắt đầu từ chuyện đời thường
Anh tôi làm nhân viên tham vấn cho một nhóm thiện nguyện đã hơn mười năm qua. Làm cái nghề này đòi hỏi phải có một cái Tâm. Cái Tâm để cảm thông và yêu thương những người bị nhiễm HIV. Đã hơn 10 năm rồi anh từng tham vấn, chuyện trò và thăm hỏi những gia đình và thân chủ rơi vào căn bệnh thế kỷ ấy. Công việc thiện nguyện này rất thích hợp với sở thích và trái tim yêu thương của anh. Thế nhưng, cuộc sống không có gì là chắc chắn. Công việc của anh bị gián đoạn vì không có nhà tài trợ kinh phí cho các hoạt động. Chán nản và bon chen hoài cũng thế. Cuối cùng, anh quyết định về quê. Anh rất thích về quê. Đi làm Sài Gòn tuần nào cũng về. Quê anh ở một xã nghèo huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang. Quê anh tuy nghèo nhưng thắm đượm ân tình và rất đỗi bình yên. Lần này anh quyết định về quê ở luôn. Không đi làm trên Sài Gòn nữa. Anh mượn những lời bài hát của Trịnh Công Sơn để tâm sự với nhiều người: “Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi. Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt.” Anh còn bảo rằng: “Cuối cùng rồi mình cũng thế. Ai cũng có một cõi để đi về.” 
Bạn thân mến, khởi đi từ câu chuyện trên đây, chúng ta có những tâm tình gì về quê hương? Quê hương để lại những ấn tượng sâu kín gì trong tâm khảm mỗi chúng ta? 
Về lại quê hương để tìm một chốn bình yên
Nhà thơ Đỗ Trung Quân đã viết rất hay về quê hương: “Quê hương mỗi người chỉ một. Như là chỉ một mẹ thôi. Quê hương nếu ai không nhớ. Sẽ không lớn nổi thành người” (Quê hương – Đỗ Trung Quân). Quả thật, quê hương đã trở thành một cái gì đó rất thiêng liêng gắn bó với máu thịt của chúng ta. Quê hương được ví như mẹ hiền. Mỗi chúng ta chỉ có một người mẹ và chỉ có một quê hương mà thôi. Độc đáo và rất đỗi riêng tư. 
Mẹ của anh tôi đã mất cách đây 5 năm. Anh chỉ còn lại quê hương và căn nhà ghi dấu bao kỷ niệm. Anh rất thích về quê bởi vì không khí ở quê hương anh rất mát mẻ. Bà con hàng xóm sống chân chất và tình cảm. Bởi vậy anh muốn về quê để tận hưởng những giây phút bình yên và chan hòa tình nghĩa xóm làng. Có lần anh tâm sự: “Về quê có cháo ăn cháo, có rau ăn rau nhưng không phải bon chen xô bồ như ở Sài Gòn.” Ngẫm nghĩ mới thấy anh đã lựa chọn cho mình một hướng đi đúng đắn và một hạnh phúc thật đơn giản.
Chợt nghĩ đến những người xa quê, không dám về lại quê hương
Thế nhưng, cuộc sống đâu đơn giản như ta nghĩ. Có những người phải tha hương cầu thực không có cơ hội về lại quê hương. Họ là những thợ may ở các khu chế xuất. Họ là những người thợ hồ ở nhiều công trình đô thị Sài Gòn. Họ là những người lính lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Và họ là những người lầm lỡ, sa cơ thất thế không dám về lại quê hương… Tâm trạng ấy đã được một người nếm trải như sau: “Quê hương ơi, con gọi Người đấy chứ. Nhớ lâu rồi mà chẳng dám về thăm. Hãy thứ lỗi cho con người xa xứ. Nhớ quê hương chỉ với một tấm lòng".
Thật vậy, bạn đã bao giờ rơi vào tâm trạng của những người không dám về lại quê hương chưa? Nhớ quê lắm nhưng không dám về thăm. Cha mẹ mong mỏi đứa con về thăm nhà nhưng người con cứ biền biệt tăm hơi nơi xứ người. Một lần nào đó người con về lại quê hương. Cha mẹ vui mừng trong nước mắt. Những bữa ăn ngon. Những tiếng nói tiếng cười yêu thương và vui tươi. Thật bình yên và hạnh phúc.
Chợt nghĩ đến tâm trạng về lại quê hương của hai môn đệ Emmaus
Tin Mừng theo thánh Gioan thuật lại câu chuyện của hai môn đệ trên đường Emmaus. Họ đang trở về nhà. Chán chường. Thất vọng. Họ muốn về lại quê hương để nghỉ ngơi thư giãn. Không có một dự tính nào mới cho tương lai. Hoàn toàn bế tắc. Thế nhưng, Chúa Giêsu Phục Sinh đã xuất hiện đúng lúc. Hai môn đệ Emmaus bắt đầu có hy vọng và định hướng mới cho cuộc đời. 
Câu chuyện hai môn đệ Emmaus gợi lên nơi mỗi Kitô hữu chúng ta những tâm tình gì? Một cuộc đời để lạc mất Chúa Giêsu khiến chúng ta sống trong lệch lạc và bất an. Một cuộc đời gặp được Chúa Giêsu luôn đem đến một tia sáng hy vọng cho chúng ta. Đó là sứ điệp Tin Mừng Chúa muốn dạy chúng ta.
Vậy, bạn và tôi tiếp tục suy nghĩ về tình Chúa và tình yêu quê hương. Mỗi Kitô hữu chúng ta cầu nguyện cho những người lầm lỡ, thất bại trong chuyện tình cảm, kinh doanh không dám về lại quê hương.
Có rất nhiều bài hát, câu thơ, ca dao tục ngữ nói về quê hương. Tuy nhiên, những cảm nhận của mỗi chúng ta về quê hương thường rất trân quý và độc đáo trong cuộc đời như một tác giả nào đó đã từng cảm nghiệm: “Quê hương là gì hả mẹ? mà sao cô giáo dạy phải yêu? Quê hương là gì hả mẹ? Ai đi xa cũng phải nhớ nhiều.”
Tâm Thương
(Nguồn: WGPSG)